Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

7 Cách Để Tự Vực Mình Dậy Khi Xuống Tinh Thần !

7 Cách Để Tự Vực Mình Dậy Khi Xuống Tinh Thần !

Lúc này lúc khác, chúng ta ai cũng có thể bị xuống tinh thần, hay thậm chí là hơi sa sút. Có thể ta đang thấy quá tải, hoặc thấy chán nản vì ta xoay sở không tốt mấy với những mục tiêu của mình.Có rất nhiều nguyên nhân dẫn tới xuống tinh thần và tôi không đủ chuyên môn để bàn về tất cả những nguyên nhân ấy, những hệ lụy của nó hay điều trị lâm sàng. Điều tôi có thể nói là những gì đã có tác dụng với tôi.
Cảm giác hơi sa sút tinh thần có thể cản trở ta vươn tới những mục tiêu của ta. Chúng ta biết là chúng ta nên làm điều gì đó, nhưng đơn giản là ta không thấy muốn làm gì cả. Cảm giác này có thể đeo bám rất lâu nếu ta không chặn đứng nó càng sớm càng tốt và bắt tay vào hành động. Sau đây là vài thứ có tác dụng nhất với tôi:
1. Lập 1 danh sách.
Đôi khi ta thấy xuống tinh thần đơn giản chỉ vì ta bị quá tải với những điều ta phải làm đến mức ta chẳng bắt tay được vào làm cái gì. Bạn có thể thích mê phương pháp Làm Cho Xong (LCX) nhưng thỉnh thoảng chính những tín đồ LCX cũng không theo kịp hệ thống của mình, và có lúc đơn giản là bạn không có năng lượng để mà làm thế. Cho nên tất cả mọi “thứ” ở trong đầu ta có thể khiến ta kiệt sức. Hãy bắt đầu bằng cách lấy một mẩu giấy và một cây bút, rồi lập ra một danh sách những việc cần kíp mà ta phải làm. Có lúc đó là công việc, có là đó là những thứ quanh nhà đang khiến ta thấy bức bối, có lúc đó là những nhiệm vụ mục tiêu, hoặc là một mớ tất cả những thứ tôi mới kể ra và còn hơn thế nữa. Việc lập ra danh sách không thôi có thể đã khiến ta nhẹ nhõm rồi – ta đang đưa mọi việc vào tầm kiểm soát. Bạn có thể thấy, ngay trước mắt bạn, điều bạn cần phải làm, và chỉ riêng điều đó cũng đã có thể khiến bạn cảm thấy đỡ hơn.
2. Bắt tay vào hành động.
Bạn đã lập một danh sách, và bạn vẫn thấy ủ ê? Nào, hãy bắt tay vào điều đầu tiên mà bạn phải làm. Nó có phải là một nhiệm vụ lớn không? Hãy bẻ nhỏ nó ra và chỉ cần làm phần nhỏ nhất, bất cứ cái gì chỉ để khiến bạn khởi động. Một khi bạn đã khởi động, một khi bạn đã bắt tay vào hành động, bạn sẽ thấy khá hơn. Hãy tin tôi đi. Có thể bạn vẫn thấy uể oải, nhưng ít ra là bạn đang làm gì đó. Và khi bạn bắt đầu làm gì đó, bạn có xung lực, mà thế thì thấy khá hơn nhiều so với cứ nằm ườn ra mà than thân trách phận.

3. Tập thể dục.
Tôi biết, bạn có thể không có tâm trạng mà tập thể dục. Nhưng cứ làm đi! Đi bộ 1 quãng, chạy 1 vòng, đến phòng tập thể dục, bất cứ thứ gì bạn coi là vận động cơ thể – hãy ra ngoài và làm ngay đi! Bạn không cần phải tập thể hình cực nhọc, chỉ vài động tác hình thể đã vực tinh thần bạn dậy ngay. Cứ làm đi!
4. Tắm rửa và chăm sóc bản thân.
Nằm vạ vật với bộ đồ ở nhà nhếch nhác, hôi hám chẳng đưa bạn tới đâu cả. Chỉ việc tắm rửa một tý, cảm giác sạch sẽ có thể khiến tâm trạng của bạn tốt lên bất ngờ. Hãy đánh răng, chải đầu, cạo râu hay bất cứ thứ gì bạn thấy cần phải làm để cảm thấy sạch sẽ và khỏe khoắn. Tươi lên tức thì!
5. Ra khỏi nhà mà làm gì đó.
Đôi khi, nếu bạn đang nằm vật vạ ở nhà, cảm giác chán chường, thì chỉ cần ra khỏi nhà (sau khi tắm gội và chải chuốt tí) đã có thể thay đổi tâm trạng của bạn. Ở mãi trong nhà thực sự có thể khiến bạn suy sụp, mà bạn có lẽ không nhận ra cho đến lúc bạn ra ngoài và làm gì đó. Tốt nhất là điều gì đó trong danh sách của bạn (xem số 1).
 6. Chơi một điệu nhạc sống động.
Tôi thích Cô Gái Mắt Nâu (Brown Eyed Girl), ban nhạc the Kinks, ban nhạc the Ramones, hoặc một giai điệu lạc quan của nhóm Beatle, nhưng bạn có thể có gu riêng của bạn về loại nhạc tươi vui. Bất kể đó là gì, hãy gõ nhịp và để cơ thể bạn chuyển động theo điệu nhạc. Đó rất có thể là điều mà bác sĩ cũng yêu cầu đấy.
7. Trò chuyện về điều đó.
Hãy chọn một đối tượng nhất định mà bạn có thể nói chuyện: bạn thân nhất, người nhà, đồng nghiệp. Trút nỗi niềm vào tai họ. Thì họ là để cho những lúc như thế mà. Nếu bạn chẳng có ai, thì vẫn còn những đường dây nóng, còn những chuyên gia tâm lý mà bạn có thể giãi bày. Ngoài ra luôn có những diễn đàn trên mạng. Đó là những nơi tuyệt vời để kiếm người cùng trò chuyện. Trút gánh nặng khỏi vai mình tạo nên một sự khác biệt cực lớn, và có thể cho bạn sự nhẹ nhõm khủng khiếp. Việc đó cũng có thể giúp bạn tìm ra những nguyên nhân khiến bạn xuống tinh thần.
Hãy thử xem nó có mang lại kết quả đối với bạn ko !

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Chuyện đại gia Vũng Tàu ngoại thất thập và cô vợ 20 tuổi

Chuyện đại gia Vũng Tàu ngoại thất thập và cô vợ 20 tuổi

Vừa rồi cũng ở Vũng Tàu, tôi gặp lại ông ở tuổi 74 vẫn sở hữu ngần ấy tài sản và hình như có nhỉnh hơn? Cô vợ 25 tuổi không thấy mà bên cạnh ông là một mỹ nhân tròn 20 tuổi!

Từ chí làm giàu đến Chí Linh
Biết bao nhiêu là bầm dập cuộc đời giáng xuống đứa con thứ 5 của một gia đình nghèo có 10 người con ở xứ Quảng. Từng trốn quân dịch. Tưởng hanh thông phát đạt với nghề buôn trái phiếu đùng cái sạch bách sau 1975.
Một cảnh trong đám cưới của Lê Ân với người vợ thứ 5.
Tay trắng bập vô nghề may cũng chẳng đủ kiếm sống. Chuyển qua chữa xe đạp cũng không xong.
Chuyển sang nghề nấu xà bông. Những sải chân kiếm sống đưa Lê Ân về vùng kinh tế mới rồi tham gia vào vụ vượt biên. Kết cục là ngồi tù.
Ra tù, Lê Ân giữ được chân bỏ mối buôn thuốc tây - khi đó là hàng cấm nhưng lời. Lời nên ham.
Gần 2 năm trời, Lê Ân đã có sức đứng riêng một quầy nho nhỏ. Nhỏ rồi lớn. Lê Ân dần dà đã tích tụ được số vốn khá khẩm. Đủ máu mặt để chen chân vào lãnh địa buôn bán vàng và ngoại tệ. Ngoại tệ là đồng rúp của Liên Xô khi ấy.
Trao quà từ thiện.
Với số vốn khá bộn do kinh doanh ngoại tệ và vàng cùng thuốc tây, Lê Ân dấn tiếp việc xin thành lập Quỹ tín dụng Hòa Hưng.
Qua tín dụng, Lê Ân huy động được lượng vốn khá lớn cộng việc sáp nhập với một trung tâm tín dụng khác, cái đích là thành lập một ngân hàng cỡ bự có tên là Đại Nam!
Nhưng đùng cái, việc không thành. Người ta cho Lê Ân bật bãi bởi cái tội từng bị bắt bị tù vì vượt biên! Lê Ân ra Vũng Tàu.
Ông mua lại một trung tâm tín dụng bị vỡ nợ với giá 10 tỷ đồng tự nguyện xin trả hết nợ để được nâng cấp lên thành ngân hàng TMCP Vũng Tàu (VCSB).
Vào tay Lê Ân, VCSB vượng dần lên... Chính thời điểm này, Lê Ân đùng cái gặp bão: bão người- cơ chế và bão trời, như lời ông.
Với tội danh lừa đảo, lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, cái án hơn 5 năm tù với Lê Ân như sập xuống trước mặt bít mọi lối ra với cuộc đời. Phải kiên nhẫn! Phải bằng rất nhiều sự kiên nhẫn. Lê Ân thay đổi nhiều thứ để điều chỉnh cuộc đời mình.
Cơn bão số 9 (tháng 12.2006) ập vào Vũng Tàu. Làng du lịch Chí Linh tan hoang trong phút chốc. 50 tỷ đồng bỏ ra trước đây coi như mất trắng. Tất cả phải làm lại từ đầu.
Cơ ngơi khu du lịch Chí Linh cũng như Cty Lê Hoàng hiện có bây giờ do Lê Ân làm chủ tịch là cả một cố gắng đến ghê người.
Bây giờ đến Vũng Tàu người ta vẫn nắc nỏm Vũng Tàu có tới 130 khách sạn, resort này khác nhưng cơ ngơi làng du lịch Chí Linh của Lê Ân cách trung tâm Vũng Tàu chỉ 3km với 13 loại hình du lịch ngoài những biệt thự nghỉ dưỡng bên bờ biển xanh lại có thêm nhiều thứ độc đáo như đốt lửa trại đấu bóng thì ở Vũng Tàu với mức đầu tư hàng trăm tỷ đồng khó nơi nào có được!
... Vẫn bộ đồ vét màu trắng cắt khá khéo khít lấy khuôn người mảnh dẻ, động tác khéo và duyên, ông giơ tay đỡ người đẹp thân hình mảnh dẻ non tơ tuổi 20 từ bờ kè xuống doi cát.
Có thể gọi khác đi được không mối tình của Lê Ân với người đẹp kia? Người đẹp, thời buổi này với các đại gia đâu có thiếu các cấp độ nhan sắc lẫn tuổi tác? Nhưng người đẹp kia là người vợ thứ 5 của Lê Ân.
Lời đề nghị khiếm nhã
Chia tay người vợ thứ 4 tuổi mới 25, Lê Ân có bao mối bận tâm kinh doanh. Lần ấy Công ty tổ chức tuyển người. Việc nhân sự do bộ phận chuyên trách trong đó có những người tâm phúc của Lê Ân hằng bao năm nay làm việc rất hiệu quả với phương châm không có tài năng nào bị bỏ quên!
Tình cờ Lê Ân đáo qua phòng nhân sự. Nhiều nam thanh nữ tú đang xếp hàng chờ cơ may có một chỗ làm trong làng du lịch Chí Linh. Ánh mắt Lê Ân dừng lại ở một cô gái mảnh dẻ. Cái chuyên môn quản trị kinh doanh dường như chả nói lên điều gì.
Nhưng những câu hỏi ma giáo của đám nhân viên nhân sự lão luyện đã níu chân Lê Ân lại. Cái gì nhỉ, nhà có tới 10 anh chị em, bươn bả cũng chỉ đủ ăn chớ không phải dư dật gì. Ý nghĩ Lê Ân thoắt ngược về với ngôi nhà lá đơn sơ thuở ấu thơ xứ Quảng.
Cũng 10 anh chị em lít nhít chen chúc... Chèo chống lèo lái con thuyền ọp ẹp qua những sóng gió cuộc đời dứt khoát phải là người mẹ hoặc người cha thiếu tiền nhưng luôn có dư những phẩm chất này khác?
Nghe cô gái kể về má mình, Lê Ân như có chi na ná người mẹ lam lũ vùng quê nghèo xứ Quảng? Thì địa chỉ đây. Dò kỹ đi... Tay nhân viên nhân sự ngạc nhiên ngó Lê Ân bởi không biết cơn cớ gì mà sếp mình quan tâm cô dự tuyển viên này kỹ thế...
Nửa tháng sau, cô dự tuyển viên rụt rè bước vào căn phòng làm việc của ông chủ Chí Linh. Lặng đi một hồi lâu. Lê Ân không cười hướng ánh mắt về phía cô gái với lời thẳng thắn em lấy tôi làm chồng không?
Cô dự tuyển viên giật mình thảng thốt đánh rơi cái sắc nhỏ. Nhưng cô không hoảng hốt vùng chạy mà sau một hồi lúng túng đã nhỏ nhẹ ông để em nghĩ ít lâu...
Một tuần, Lê Ân đã có hồi âm. Đám cưới hình như có lắm thứ hot lẫn hút khách và cả những tò mò đàm tiếu... Có thể là chiếc Rolls Royce Phantom (vào đầu năm 2008, ông Lê Ân cũng đã “rinh” về 1 chiếc Mercedes AMG S63 6 tỷ) trị giá 25 tỷ của Lê Ân.
Nhưng xưa rồi. Hai chiếc ấy chỉ đi sau. Mà dẫn đầu đoàn xe đám cưới là chiếc xe mui trần màu trắng nuột tinh khôi, chú rể mua tặng cô dâu.
Bữa nay cô dâu chú rể cặp mắt ngời ngời hạnh phúc chĩnh chiện lúc ngồi lúc đứng trên chiếc xe mui trần màu trắng ấy chầm chậm lướt qua những con phố sạch bong rời rợi gió biển Vũng Tàu.
Vị thế chú rể có sức mời gọi những con xe khủng khác nối đuôi cũng như vô số các quan khách cùng những người có máu mặt! Còn tò mò đàm tiếu? Chả thiếu. Chỉ có cỡ đại gia hoặc gì gì thì mới làm được cái việc chia tay cô vợ 25 tuổi lấy cô 20?
Hình như là tình yêu
... Hơi bị khó dứt mắt khỏi vóc dáng đương độ sung mãn nhất của người đàn bà vợ ông Lê Ân. Chao ôi lão đại gia này có thuật gì vậy?
Chưa hết, từ bàn tay búp măng kia của cô thơ ký kiêm quản gia lật giở cái cặp màu be anh à chuyện ra hỗ trợ bà con tiểu thương bị hỏa hoạn cháy chợ ở Xuyên Mộc hơn trăm triệu đồng thì vợ chồng mình cũng trực tiếp phải đi như lần ra Quảng Ngãi thăm và tặng quà cho cháu bé bị mẹ nuôi hành hạ chứ không thể gửi tiền qua bưu điện được...
Chất giọng dịu dàng đượm vẻ kiên quyết dứt khoát kia hình như đang phát lộ một tố chất bà chủ được việc có khả năng trông coi giữ gìn thứ lửa ấm trong nhà?
Hồi nãy ngồi riêng với Lê Ân, lão đại gia này không giấu cứ toạc toàng toang những lời đàm tiếu này khác. Nghe kiểu cười khe khe vô tư lự của lão chợt thấy hoang mang. Có vẻ lão đã biết hết và chả coi những cảnh báo này khác mà xao xác chộn rộn?
Nhưng hồi nãy ngó lâu hơn bàn tay Lê Ân đương đỡ đang dìu người vợ trẻ của mình qua khúc quanh trên bãi tắm cùng ánh mắt chỉ có kẻ đang yêu mới có được, tôi lờ mờ hiểu cặp ấy đương nếm trải một thứ chất lượng sống!
Xin nói lại chất lượng sống chứ chẳng phải sự hằng sống lê thê những nhàn nhạt cùng đơn điệu! Giông tố hiểm họa cùng những bất trắc cuộc đời, Lê Ân lão luyện chắc có khả năng dự báo lẫn đánh hơi trước được? Hình như đó là thứ bảo hiểm cho tình yêu dường như là có thật kia?
Vũng Tàu 3.2012

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Những đồ ăn,uống không nên để qua đêm

Những đồ ăn, uống không được để qua đêm

Làm thế nào để biết được những thực phẩm có thể ăn tiếp nếu chúng ta đã trót chế biến quá nhiều? Các thông tin tham khảo sau sẽ thật sự hữu ích với các bà nội trợ.

Những đồ ăn, uống không được để qua đêm
Ảnh minh họa


Không phải món ăn, đồ uống nào để qua đêm cũng có thể dùng tiếp cho ngày hôm sau. Với nhiều người, cách làm này là nhằm tránh lãng phí. Tuy vậy với một số loại thực phẩm, nếu dùng lại nó sẽ không tốt cho sức khỏe.
 
Các chuyên gia dinh dưỡng cho biết, với trứng gà luộc để qua đêm, nếu không bảo quản trong tủ lạnh, mà để ở ngoài thì với nhiệt độ từ 10oC trở lên sẽ là điều kiện cho vi sinh vật phát triển, khi ăn vào rất có hại cho dạ dày, đường ruột. Vì vậy, bạn chỉ nên dùng lại trứng gà luộc nếu lần đầu bạn đã luộc chín trứng và lần sau, trước khi ăn bạn lại luộc lại một lần nữa. Lưu ý, với những quả trứng luộc “lòng đào” thì tốt nhất là không nên ăn.
 
Gỏi cá, gỏi bò, gỏi tôm hiện là những món ăn khá được ưa chuộng, song với những món gỏi này thì tốt nhất là bạn nên ăn hết trong ngày, bởi khi làm gỏi bạn cho rất nhiều gia vị như giấm, ớt... nếu để qua ngày hôm sau - kể cả khi bạn cất trong tủ lạnh, món ăn cũng dễ sinh nấm mốc, gây ngộ độc.
 
Cùng với các món ăn trên thì cũng xin lưu ý thêm một loại nước uống không nên dùng qua đêm, đó là Trà xanh. Trà xanh có tác dụng chống ôxy hóa, kéo dài tuổi thọ và làm cho làn da nhuận sắc hơn. Tuy nhiên với nước chè xanh khi để qua đêm sẽ bị xỉn màu, thành phần vitamin B, C trong nước chè sẽ bị phân hủy, đồng thời còn sản sinh nhiều vi khuẩn, nấm độc hại rất nguy hại cho sức khoẻ. Do vậy đây cũng là thứ đồ uống chỉ nên dùng trong ngày.


Tác giả : Nguyệt Ánh

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

5 ĐIỀU HỐI TIẾC NHẤT LÚC SẮP LÌA TRẦN

Posted Ánh Trăng
Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đã có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đã có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh còn hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của  con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp lìa trần”. Đã không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về tình dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đã ghi lại:

1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.
Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.
2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực.
Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.
3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình.
Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.
4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.
Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.
5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn.
Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Góp ý với Van_sw HPFC

Chào van_sw !
Tự giới thiệu : GiaLongHp hiện đang ở độ U >50<60.Là 1 người quá hâm mộ thể thao nhất là bóng đá.Đã từng có mẶt tại thánh đường Vinh trong trận "giáp la cà..."Có mặt ở Gialai trong trận cầu mà XMHP thua đau 1-2 .Và cũng đã có mặt trên sân Hàng đẫy,ít nhiều cũng từng dính hơi cay của bọn CSCĐ chó má...
Bạn ơi! Diễn đàn của Chúng ta là diễn đàn  có truyền thống nhân văn đầy ắp tình người .Ban điều hành đã có rất nhiều việc làm từ thiện,nhân đạo....làm đẹp hình ảnh người Hải phòng :Đầu sóng ngọn gió,thẳng thắn,bao dung ,cao thượng....Luôn hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu .
Làm sao ???Làm sao ?Vụ việc ở Tiên lãng vừa qua Chúng ta không quan tâm ?không cảm thấy đau trong lòng ?Trong khi Chúng ta "chăn ấm đệm êm,nhà cao cửa rộng"....thì đồng bào Tiên lãng của Chúng ta ngày Tết phải tù tội ,ở lều ngoài đồng giữa trời giá rét...Và TT mới nhất trên các báo là cháu con của anh Vươn đang bị tai nạn hiện nằm điều trị tai BV nhi Đức Hp.
 Không ai dám nói anh Vươn và những người bắn vào CA, QĐ là vô tội !Nhưng rõ ràng chính quyền huyện TL đã dồn Họ vào thế chân tường.
 Với truyền thống nhân nghĩa của người Việt :lá lành đùm lá rách ,Bầu ơi thương lấy Bí cùng ...Đồng bào Ta trong nước cũng như ngoài nước đã tổ chức nhiều cuộc vận động quyên góp ủng hộ Họ trong lúc hoạn nạn.
Tại sao Diễn đàn của chúng ta không tổ chức đi thăm hỏi Họ ??Mình là người HẢI PHÒNG cơ mà !
Bạn ơi  !Tha thiết xin Bạn hãy rút cái còm ở trên xuống!Không phải vì danh dự cá nhân tôi đâu.Mà Bạn đang vô cảm đấy,đang làm xấu hình ảnh người CĐV Hải phòng,của người Hải phòng.
Gửi Bạn lời chào thân ái.

MẮT CỦA TRỜI

MẮT CỦA TRỜI



                                                 Anh Đinh Văn Lại mù cả hai mắt

Những bước chân của người đàn ông mù loà bước như chao trên mặt đất. Đột nhiên, anh rẽ ngoặt, dò dẫm một chút rồi tự tin bước thêm hai bước nữa, đưa tay vào cánh cửa xe ô tô khách, giật mạnh cánh cửa. Anh tra chìa khoá vào ổ, nổ máy. Đoạn, anh giật luôn nắp máy xe, ghé tai nghe tiếng máy, gật gật đầu rồi gọi:” Cháu ạ. Lên đường thôi”. Người cháu ngồi vào vị trí tài xế, yên tâm vì chú của mình đã khẳng định máy nổ tốt. Hai chú cháu lên đường. Chiếc xe khách cũ 17 chỗ ngồi bắt đầu lăn bánh trên con đường núi cao chon von, bắt đầu cho chuyến xe khách như thường ngày: Lâm Hoá- Tân ấp.

Gãy mắt tuổi 17

Đinh Văn Lại gọi đôi mắt mù loà của mình là gãy.” Tui bị gãy mắt lúc 17 tuổi. Hôm đó, tui ở trong đội thuỷ lợi của xã. Tui nhận viêc nổ mìn phá đá để bà con đào kênh mương. Nhưng hôm đó không may. Mìn nổ trên tay. Ba ngón tay cụt. Đôi mắt từ đó mù loà. Cực ơi là cực. Anh biết không. Ngày nớ, hai người anh trai của tui mới hy sinh. Mạ tui đang khóc hết nước mắt, thì tui lại bị mù loà, rứa thì còn chi để nói nữa. Tui ra viện, lò mò về nhà, đi bên trái vấp cột nhà bên trái, đi bên phải vấp cột nhà bên phải. Tui ôm lấy mạ tui, khóc rồi nói, e con chết. Mạ tui nói, hai anh trai con hy sinh rồi, con chết nữa thì mạ sống mần chi. Nhưng sống chi khổ rứa mà sống được. Bây chừ khi mô trước mắt tui cũng đêm tối. Cảnh gia đình đã nghèo khổ, mạ tui cũng đã già yếu, tui mù loà, lại sống ở vùng quê xe tít trên non cao này, anh tính, người mắt sáng còn đói nhăn ra nữa huống hồ cảnh ngộ tui như ri. Thỉnh thoảng mạ tui thở dài” Tuổi mười 17 bẻ gãy sừng trâu, rứa mà con gãy mắt”. Nhưng gãy mắt, mù loà thì tui vẫn là tuổi 17. Tui khoẻ mạnh. Ngủ khoẻ, ăn khoẻ, cái chi trong người cũng khoẻ, chỉ có đôi mắt mù.Khoẻ rứa không lẽ để mạ tui nuôi báo cô. Mà lấy chi để nuôi? Tui ngồi ngoài sân nhiều ngày liền rồi quyết định đi buôn. Mạ tui hét lên: thằng ni điên, mù loà lại còn đi buôn. Tui tính rồi. Tui không điên. Tui goi thằng cháu 12 tuổi đến. Tui mượn bà con ít vốn liếng, rồi hai chú cháu lên đường. Tui cần đến chợ mô, thằng cháu dắt tay đến chợ đó. Đi bộ cả ngày. Chợ này mua cá khô, kim chỉ, giấy bút, bột canh, mắm ruốc, sang bán cho chợ xa hơn, lấy công làm lãi. Không ai hiểu được chuyện buôn bán của tui. Nhưng tui đã quyết rồi. Đã buôn thì phải có lãi. Công việc quen dần. Tui quen với công việc, quen với việc cầm những đồng tiền, quen với cả nhu cầu thị trường. Hàng năm trời hai chú cháu như hai kẻ hành khất, gồng gánh, mang vác hàng hoá, len lỏi vô đến tận từng nhà người ta bán. Ai mua chi cũng bán, mua một cái kim cũng bán, mua một tờ giấy cũng bán, một điếu thuốc lẻ cũng bán, bán hết. Buôn một lúc rồi có kinh nghiệm, rồi có vốn, rồi quen. Rứa mà sau mấy năm, tui đã tích cóp được chút vốn…Rứa là bắt đầu tự sống được…Rứa là tui không còn lo sợ chi đến đôi mắt gãy nữa…


                                                  Anh Lại lắp xe đạp thoăn thoắt

Trung tâm sản xuất xe đạp…lắp ráp

Tui phát hiện ra rằng, bà con mấy xã vùng núi của tui rất cần có cái xe đạp đi lại, nhưng giá xe đạp trên thị trường còn rất cao. Trên ni, bà con nghèo, kiếm được ngàn bạc cháy cả lưng áo, nên ai bán chi rẻ vài đồng là mua, đắt lên một đồng thôi mua. Tui tính. Nếu mua phụ tùng xe đạp về, lắp ráp thành xe đạp, bán, rẻ hơn giá xe đạp nguyên chiếc cả trăm ngàn, chắc là bà con mua. Rứa thì mần thôi. Tui mua khung xe, mua đầy đủ phụ tùng rồi bắt đầu thực tập việc lắp ráp xe. Ui chao nói rứa mà khó cực kỳ.Mắt sáng mà người ta còn chưa lắp được, mình mù, e không mần nỗi. Tui lắp chiếc thứ nhất. Thằng chàu đi thử. Được nửa vòng quanh làng nó về bảo, chú ơi, xe đạp chú lắp cứ bị rơi ra một số thứ, không biết là thứ chi. Tui cay đắng cười. Lắp ngu thì một số thứ phụ từng nó rơi ra chớ gì nữa. Tui mần lại. Mần đi mần lại. Mần cả đêm cả ngày. Rồi cuỗi cùng tui cũng xuất xưởng được chiếc đầu tiên. Bán rẻ. Có người mua ngay. Tui rút kinh nghiệm, họp với thằng cháu một buổi rút kinh nghiệm, lắp tiếp. Lắp đến đâu tui bán đến đó, bán chay như tôm tươi, bán có tháng được cả trăm chiếc. ở vùng quê tui nơi khỉ ho cò gáy này, có ai lắp ráp xe đạp đâu, mà lại rẻ, rứa là bán chạy, rứa là lãi, lãi lắm, mỗi tháng kiếm bạc triệu như chơi.Người ta đến đặt hàng mần không kịp. Họ đến, vừa ngó tui lắp xe như ngó tiết mục làm xiếc. Họ khen tui mù loà mà giỏi. Được khen lại mần ra được tiền, cái mũi tui khi mô cũng phổng lên, sướng. Tui làm lại nhà cho mạ, lại còn bán gạo, cá mắm, hàng xén trong nhà phục vụ cho cả xã. Mần ăn phát đạt lắm. Có hôm tui uống rượu say, tui ca cải lương, tui cười nói, tui ba hoa: Ai ở xã ni nhiều tiền bằng thằng mù tui? Ai? Không ai cả. Mạ tui sướng lắm, tự hào về con trai của mình nhưng cả ngày nhắc: Cưới vợ đi con ạ. Tui nói, con mù loà, ma nó lấy. Mạ tui im lặng”.


                               Chị Duyên giờ đã lớn tuổi vẫn còn lưu nhiều nét xinh xắn

Cưới vợ

Vợ chồng anh Lại ngồi trước mặt tôi, tủm tỉm cười, rủ rỉ kể chuyện họ đã thành vợ chồng như thế nào. Chị Duyên vợ anh Lạc rất đẹp. Thế là anh Lạc không những cưới được vợ mà con cưới được vợ đẹp. Chị Duyên kể:” Mới đầu anh Lạc lân la đến chơi, em sợ. Con gái như em, được coi là đẹp nhất xã, ai đời lại có con trai mù loà đến cưa kéo thì ngượng chết. Bọn thanh niên mắt sáng không biết răng vì nể anh Lại, sợ anh Lại hay thương anh Lại mà khi biết anh Lại đến tán tỉnh em, các anh ấy lùi xa hết, anh Lại tha hồ tán ngày tán đêm. Anh Lại cười:” Tui có biết o Duyên đẹp xấu như răng. Lần đầu tiên đến nhà o Duyên tui dắt thằng cháu theo để nó quan sát hộ xem o Duyên như răng. Ra về tui hỏi cháu tui: O Duyên như răng? Thằng cháu nói đẹp. Tui cáu, tao không cần đẹp, tao cần o Duyên như răng, có vú to không? Cháu tôi gật đầu nói vú to. Có mạnh khoẻ không? Có. Mông có nở không? Có. Mũi có cao không? Cao. Mắt có sáng không? Sáng. Chân có dài không? Dài. Mạ tui cáu: Mi hỏi chọn vợ như chọn trâu giống. Chớ răng nữa. Xã ni ai mà không phục tài tui chọn trâu bò giống. Chọn trâu bò giống được, chọn vợ được. Nghe cháu tui tả  rứa là yên tâm. Tui lân la đến nhà o Duyên. Lân la nói chuyện, o Duyên thuận cho nói chuyện. Lân la cầm tay, o Duyên thuận cho cầm tay. Một hôm, tui liều kéo o Duyên lại, hôn vào má, vào mắt, vào môi, o Duyên cũng cho. Rứa là ưng nhau. Nhưng đến khi nhà tui mang thủ lợn, cau trầu đến xin cưới thì nhà o Duyên cương quyết từ chối, lấy ai thì lấy chứ không thể lấy cái thằng mù. Anh tính như rứa cực không?”. Chị Duyên mỉm cười:” Hôm nớ nhìn anh Lại dữ tợn lắm. Anh ấy thuyết mãi nhưng gia đình em không cho cưới. Rứa là anh nớ lấy cái dao ra, dí vào cổ và hét:” Duyên. Nếu nhà em không cho anh cưới em thì em lại đây mà coi anh đâm chết anh đây nì. Một . Hai. Ba. Khiếp quá. Em chạy đến giật con dao ra. Gia đình em sợ quá, cuối cùng cho cưới. Sau khi thành vợ chồng, em hỏi anh ấy, có thật là nếu gia đình không cho anh cưới em, anh đâm dao vào cổ chết à? Anh Lại phồng má lên cãi:” Chết răng được. Không cưới được o ni thì cưới o khác chớ, răng mà chết? Tức không? Điêu không?”. Hai vợ chồng cười to trước mặt tôi. Cả thằng con trai 10 tuổi của họ cũng tít mắt cười khi nghe chuyện của bố mẹ.


                                             Ga ra xe đấy các bác ạ

Hơn cả triệu phú

Tích cóp được vốn liếng, anh Lại quyết định mua ô tô khách. Anh Lại lý luận:” Nhu cầu đi lại của bà con tuyến đường từ xã tui lên ga Tân ấp rất lớn nhưng không có xe. Đoạn đường chỉ vài ba chục cây số đường rừng thôi nhưng nếu không có ô tô khách thì việc đi lại, giao thương hàng hoá cực lắm. Tui bảo vợ tui đưa cái bồ gạo đựng tiền ra, đổ cả bồ tiền ra giữa nhà đếm, được gần trăm triệu, số tiền tui làm ăn được nhờ buôn bán, nhờ lắp ráp xe. Tui gọi đứa cháu đến, đưa tiền cho nó đi học lái xe. Sau 6 tháng học, nó về, tui và nó đi mua xe. Tìm kiếm mãi rồi cũng mua được một chiếc xe cứu thương cũ, lắp thêm ghế, chở khách được. Bây chừ, vào mỗi buổi sáng, cháu tui lái, tui phụ xe, thu tiền. Răng lại không thu tiền được. Tui đố ai đưa nhầm tiền cho tui. Tiền to, tiền nhỏ, tui cầm, vuốt một cái biết ngay. Chạy xe khách kiếm tiền hay lắm. Tui lại mò mẫm xem máy xe. Có chi khó. Lắp xe đạp còn được thì coi máy ô tô cũng được. Tui mò mẫm cả mấy ngày, rồi hỏi thêm cháu, tự nghe tiếng máy, tự sửa chữa những thứ vụn vặt, tập vá lốp, lắp lốp, làm mãi thì quen. Chạy xe buổi sáng, buổi chiều tui lắp ráp xe đạp. Cứ rứa, tháng mô tui cũng kiếm được bạc triệu. Trong nhà tui còn bán gạo, bán hàng tạp hoá phục vụ cả xã.Trong xã có việc chi cần tui giúp đỡ kinh phí tui giúp liền. Bà con ai túng thiếu cũng chạy đến tui. Có người nói:” Ngượng thiệt. Ai người sáng lại đến nhờ vã người mù”. Nhưng quan trọng chi chuyện nó. Mình làm ra được tiền, bà con khó khăn phải giúp thôi. Họ nói tui là triệu phú. Đáng chi chuyện đó. Trong nhà tui khi mô cũng có năm ba chục triệu. Trên này mà nói đến tiền triệu như ở thành phố nói đến tiền tỷ. Rứa mà tui giàu lên được. Vui lắm. E cũng nhờ trời giúp nữa. Trời cướp đi mắt tui thì trời cho tui lại mắt khác, cũng rứa thôi. Bà con nói, mắt tui là mắt trời, có mắt trời tui mới mần được nhiều việc, trở thành giàu có. Trời đất chi. Nghiến răng lại mà mần, đừng thối chí là được thôi, phải không anh?”


                                   Cả nhà đang ăn cơm, quên không mời Trưởng thôn

Đó là những câu chuyện kể của người thanh niên mù Đinh Văn Lại, xã Lâm Hoá, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình. Để lên được nơi này nghe anh kể những câu chuyện thần kỳ ấy, tôi phải vượt gần hai trăm cây số đường rừng. Và khi trở về, nhiều lần tôi đưa tay lên đôi mắt sáng của mình và thấy ngượng, mắt sáng như thế mà tôi sống thêm đời nữa e cũng không làm được nhiều tiền như anh Lại. …

      Trưởng thôn Khoai Lang đang hỏi chuyện anh Lại

HUYỀN THOẠI VỀ NIỀM TIN SỐNG

HUYỀN THOẠI VỀ NIỀM TIN SỐNG

_____________________________________________________________________________________________

 Đang là một bí thư chi đoàn thôn rất có uy tín, còn đúng hai ngày nữa thì anh được kết nạp đảng, không ngờ, một quả bom bi còn sót lại trong vườn nhà đã nổ tung, làm Nguyễn Đức Vệ đứt lìa cả hai cánh tay và cụt luôn cả chân trái. Dù với tấm thân tàn phế như thế, Nguyễn Đức Vệ không những không chịu khuất phục trước cuộc sống mà chính anh, bằng nghị lực phi thường, đã làm nên một huyền thoại đẹp như một khúc tráng ca về sự vươn dậy đáng kinh ngạc của một con người. Tôi tìm đến nơi anh sống- tìm đến khúc tráng ca huyền thoại- tại xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.

 Khuôn mặt người đàn ông âý thật phúc hậu, hơn thế, chính từ đôi mắt của Vệ ánh lên vẻ cương quyết và mạnh mẽ. Anh ngồi bên tôi, đưa hai bàn tay đã được chắp nối bằng hai cánh tay làm bắt sắt, kẹp chặt ấm nước, kẹp chặt cốc nước, rót ra nhẹ nhàng trơn tru như hai bàn tay lành lặn. Tôi hăm hở quan sát, hăm hở hỏi chuyện, ngơ ngác trước những động tác thành thục ở đôi bàn tay sắt lạnh ấy và cứ thế, trong cảm giác ngơ ngẩn như bị cám dỗ của tôi, Vệ dẫn tôi trở lại 10 năm trước.

    Vệ cuốc đất. Một quả bom bi sót lại nổ tung. ” Làng Quảng Đông của em trong chiến tranh là túi bom của Mỹ. Kia là cảng Hòn La. Trên đèo Ngang là trận địa pháo. Ngày mô, đêm mô cũng có máy bay đến thả bom. Trong làng sau chiến tranh vẫn còn nhiều người chết vì cuốc đất gặp bom. Em cũng vậy thôi. Không chết nhưng hai tay cụt, một chân cụt. Nằm bệnh viện Việt Nam-Cu Ba tám tháng tất cả anh ạ…”

     Ngày Vệ bị, con trai đầu lòng của anh 7 tháng tuổi. Vợ anh không thể thả con ở nhà để theo anh đi bệnh viện được vì cháu đang bú mẹ. Cha anh theo cùng. Sau thời gian hôn mê, khi tỉnh dậy trên giường, Vệ biết rõ mình bị bom bi nhưng toàn thân cứng dại. Đến lúc hoàn toàn tỉnh táo, anh mới bàng hoàng nhìn xuống thân mình, hai tay không còn, chân trái không còn, nhìn tới nhìn lui rất nhiều lần mà anh vẫn không tin được.


” Làm răng mà tin được điều kinh khủng đó hả anh? Kể cách chi cũng không thể hết được cái cảm giác hoảng loạn điên khùng của em lúc đó. Tứ chi còn một chân này thôi anh nì…Sống mần răng? “. Ông Gia, cha đẻ của Vệ đưa bàn tay  lên rờ rẫm đôi mắt mù loà của mình, sụt sùi:” Tui thì mù. Cũng vì bom Mỹ. Tưởng hoà bình rồi, có thằng con trai cứng cáp, giỏi việc nước đảm việc nhà, sắp được vào Đảng nữa, mừng lắm chớ, nhưng có ai ngờ, nó lại mất tay mất chân như rứa. Sống mần răng?”. Mẹ của Vệ yếu ớt:” Phận làm vợ, nhìn chồng mù loà, đứt chín khúc ruột. Bây chừ lại phải nhìn thằng con mất cả hai tay một chân, đứt thêm mấy khúc ruột nữa đây hả chú. Cha mù, con trai tàn tật tứ chi như rứa…Sống mần răng?”. Ông Phương, người hàng xóm góp chuyện:” Ngày nớ, tui vô thăm chú Vệ trong bệnh viện. Tui bàng hoàng. Quả bom bi chỉ to như quả ổi, rứa mà làm thằng Vệ mất hai tay, một chân. Thằng Vệ thấy tui vô thăm, hắn khóc, hắn gào lên: Bác Phương, bác nói, bây chừ tui mần răng mà sống? Chú coi, hắn hỏi như rứa  thì tui biết trả lời hắn kiểu chi đây. Tui về kể lại với vợ tui tình cảnh của thằng Vệ. Vợ tui úp mặt vào bàn tay khóc và kêu lên: Thằng Vệ như rứa…Sống mần răng?”

     

   Vệ rót tiếp cho tôi một cốc trà:” Trên đời, có nhiều hạng người tự tử. Có người vì thất tình, nhảy lầu chết, em khinh. Có người nợ nần chồng chất, để trốn nợ, tự tử, em cũng khinh. Có người vì ức giận chuyện đời, tìm đến cái chết, em khinh nốt. Nhưng em lại ba lần tìm đến cái chết. Vì lúc đó em cho làm thế là phải. Thân què cụt như em, đi lại chưa xong, cầm cái bát ăn cơm chưa xong, cha mẹ nghèo cực như rứa, vợ con nheo nhóc như rứa, ai nuôi báo cô mãi. Chết cho mình sướng, khỏi dằn vặt. Chết cho mọi người đừng vì em mà khổ thêm, cay cực thêm. Ba lần em ngồi trên xe lăn, ẩy xe lăn ra lan can tầng 4 của bệnh viện tính nhào người xuống đất chết. Ba lần cả thảy. Lần thứ nhất cha em ngăn kịp. Lần thứ 2 nhân viên trong bệnh viện ngăn kịp. Còn lần thứ 3…em tự ngăn em kịp anh ạ…Anh nói vì răng em đã quyết tâm tự tử lại còn ngăn mình lại à? Vì tiếng khóc của đứa con nít ở tầng 3. Đúng lúc em chuẩn bị lao đầu qua lan can thì nghe tiếng khóc của đứa con nít ở tầng 3. Em bủn rũn chân tay. Đứa con nít khóc những tiếng khóc yếu ớt và gọi cha ời ời…Em nghĩ đến con em. Tự dưng thế thôi, tự dưng em nghĩ đến con em thôi anh ạ. Thế là em lăn xe vào phòng, em hét lên với cha em: ” Về…Về…Về nhà…Cha cho tui về nhà…Tui ở thêm ngày nào là tui chết. Tui nhớ con tui lắm…Về …Về…Về…”. Rứa là ngay chiều hôm đó, cha tui làm giấy tờ cho tui xuất viện luôn.

 

Tiếng Vệ chùng xuống, già dặn, tựa như không phải anh kể chuyện mình mà đang dạy dỗ tôi:” Đàn ông chúng mình hay to mồm trách mắng vợ con. Ra đường, thằng nào mắt cũng xếch xác nhìn ngược ngó xuôi, mắt lượn như cá cảnh, thấy em nào trẻ trung đi qua cũng nuốt nước bọt. Về nhà, nhìn thấy vợ quản lý chặt quá thì chán ngán, thở ngắn than dài, so bì tỵ nạnh. Nhưng mà anh coi, sểnh ra khỏi bàn tay vợ là coi như bơ vơ như đứa mồ côi. Tui có được cảm giác đó rồi…”. Vệ ra viện, chui đầu vào mái tranh lúp xúp nhà mình thì thấy trống hoang trống hoác. Kêu vợ mấy tiếng không nghe trả lời. Mẹ anh lếch thếch chạy qua, tay nách thằng con trai của anh đang khát sữa khóc ngằn ngặt, mếu máo nói với con trai:” Con ạ…Về nhà cha mẹ đi con…”. Vệ gồng người lên quát hỗn với mẹ:” Nhà tui đây răng không ở mà phải đi ở nhờ cha mẹ chớ”. Mẹ anh gìm một tiếng khóc:” Con ơi, vợ con bỏ đi rồi. Nó đi rồi. Nó về nhà cha mẹ nó rồi, cả nhà đi vào Nam làm ăn rồi. Nó bỏ con rồi. Nó nói, chồng con tật nguyền què cụt như rứa không còn cách sống, nó đi. Nó đi rồi con ạ”. Vệ ngồi gục đầu trên xe lăn. Lúc này thực sự anh không muốn khóc nhưng nước mắt anh đã chảy ướt cả hai nắm tay xe lăn tự lúc nào. Vệ bừng tỉnh khi đứa con trai anh khóc váng lên. Anh ưỡn người, khều khào hai cánh tay cụt, trệu trạo nói với mẹ:” Mẹ ơi, cho con bế cháu..”. Anh ghì chặt đứa con trong đôi tay cụt của mình. Cha mẹ anh im lặng đẩy xe lăn đưa cha con anh về nhà. ” Vợ tui quá tệ bạc, đúng không? Cô ấy tệ bạc với tui cũng được nhưng sao cô ấy nỡ đành đoạn vứt bỏ cả đứa con đang khát sữa mà đi? Giận vợ, trách vợ như rứa nhưng anh biết không, mấy tháng trời, trong nhà không vợ, hai cha con tui côi cút, bơ vơ vô cùng. Trong khi tui què cụt, ăn nhờ ở bám cha mẹ mình, muốn tâm sự với ai cũng không có, đêm nằm ngủ trở mình, phía này là con, phía kia là khoảng giường trống hơ trống hác. Tui căm giận vợ bao nhiêu lại nhớ, lại cần cô ấy bấy nhiêu anh ạ”. Mấy tháng sau, vợ tui về làng một lần. Tui chạy sang. Gặp cả cha mẹ cô ấy. Tui xin. Tui khóc. Tui xin vợ tui hãy về với cha con tui. Nhưng không được chấp nhận. Cô ấy không chịu làm vợ tui nữa vì sợ đói, vì sợ khổ. Rứa là hết. Hôm đó tui lủi thủi về nhà, thấy đứa con đang ngồi bốc cát ăn, tui quỳ xuống bên con khóc. Con tui nhìn cái mặt tui dàn dụa nước mắt, nó lại nhe răng cười. Tui héo gan héo ruột. Đêm đó tui uống hết một chai rượu trắng. Tui đấm hai cánh tay cụt vào tường vôi nhà cha mẹ mình hét lên: Điên quá rồi. Đã thế thì tui sẽ làm ăn cho nó biết. Đã thế tui sẽ làm giàu cho ai còn coi khinh tui sáng mắt ra. Tui la hét. Đấm đá và uống rượu trắng đêm anh ạ. Máu chảy từ hai cùi tay cụt ròng ròng. Cha tui ghì lấy tui nói rất nhỏ mà hiệu lực ghê gớm:- Biết đứng lên, biết rèn giũa ý chí làm người mới khó, chớ la hét, chửi mắng thì dễ lắm con ạ. Con bị què cụt như rứa nhưng vẫn còn đôi mắt, vẫn còn cái đầu, vẫn còn một chân. Còn da lông mọc, còn chồi nẩy cây con ơi- Câu nói đẫm nước mắt của cha tui đã kéo tui lên được cái hố thẳm của số phận anh ạ”.

 

     Vệ nói:” Anh tin không? Sau khi quyết vùng lên để sống, tui cần vốn. Lúc đó chưa biết làm chi cả, nhưng phải có vốn, hoặc là mở hàng quán, hoặc là đi buôn, hoặc là….không biết, nhưng phải có vốn. Tui chống hai tay cụt vào đôi nạng, lết đến từng nhà, ngửa tay vay từng nhà. Mà trời ơi, một ngàn năm nữa tui cũng không thể quên ơn bà con nghèo làng tui. Nhà cho vay năm chục ngàn, nhà hai chục ngàn, có nhà năm ngàn thôi, cộng lại được 500 ngàn đồng. Cả ngày hôm đó tui cầm xếp tiền trên tay cứ lảm nhảm: năm trăm ngàn tức là nửa triệu. Cha tôi mắng: Con tính làm chi thì làm, sao cứ lầm bầm vậy. Tui nói: Cha ạ, con phải nhắc cho mình nhớ, 500 ngàn tức là nửa triệu bạc, làm chi cũng phải tính toán, không sinh lợi thêm thì chớ, quyết không thâm vào vốn. Nhưng làm chi? Tui thức trắng nhiều đêm. Tiền bỏ dưới gối nằm. Tính nhiều chuyện lắm. 500 ngàn với nhiều người chỉ là số tiền uống một bữa bia chứ mấy, đúng không? Nhưng với tui, 500 ngàn là nửa triệu”

    Và Vệ đã làm nên huyền thoại với chính ” 500 ngàn tức là nửa triệu” của anh.

 Nguyễn Đức Vệ có một câu tổng kết trong làm ăn rất hay và chí lý: một triệu tức là một ngàn lần của một ngàn cộng lại. Còn tôi lại văn chương rằng: Để có thể trở thành ông chủ có số vốn hàng trăm triệu như hôm nay, 10 năm qua là phép cộng của những giọt mồ hôi, nước mắt, của muôn ngàn niềm tin cháy bỏng vào cuộc sống, vào chính bản thân mình. Chị Thu Hà, người vợ xinh đẹp mới cưới của Vệ thì ví: Như động cát sau làng anh nờ, triệu triệu hạt cát vun lên thì thành động cát thôi. Chồng em tích cóp từng đồng, từng xu trong 10 năm mới nên được ngày hôm nay. Thằng con trai anh Vệ lại cười tít mắt nhìn cha và khen: Ba giàu hè?

 Vẫn Vệ khẳng định: Đời người có bốn giai đoạn. Giai đoạn 1, làm chết xác, làm lăn lông lốc, làm trợn mắt trợn mũi mà vẫn đói. Giai đoạn 2, làm kệt sức, quần quật, hốc hác, trần ai nhưng no. Giai đoạn 3, làm nhàn nhã, thong dong nhưng đã dư dã. Giai đoạn 4, không cần đụng chân đụng tay, chỉ dùng mồm miệng chỉ huy mà vẫn dư thừa, giàu có. Bây giờ, sau 10 năm, kể từ ngày lết trên xe lăn từ bệnh viện về nhà, đến nay, Vệ đang ở giai đoạn 4 của một đời người.

   Vệ kể:” Đầu tiên là phải cải tạo đôi tay cụt thành đôi tay hữu ích. Tui nghĩ mãi, rồi lần mò đi tìm hai ống sắt tròn, có thể đút cùi tay cụt vào được. Cánh tay tui đã được nối dài qua hai ống sắt. Với cách này, tui đã có thể tỳ hai tay sắt này vào hai cái nạng để lết đi được. Dù chỉ là những bước chân khập khừng, cao thấp, yếu ớt, nhưng trời ơi, tui mừng đến rú lên anh ạ. Vì tui không cần đến cái xe lăn nữa, không cần nữa. Tui tự đi được. Lúc đầu đi trong nhà, sau đi lấn ra ngõ. Đi quanh thôn, quanh làng. Những ngày đầu tiên, vành ống sắt cứa vào cùi tay chảy máu ròng ròng, đau không ngủ được. Tui độn thêm giẻ, lại nghiến răng nhét cùi tay vào ống sắt. Lại tập chống nạng đi. Hàng tháng trời như vậy cùi tay tui thành sẹo, dày như da trâu còn những bước chân của tui cũng đã vững vàng. Lúc đó tui bắt đầu sự nghiệp làm ăn…”. Công việc đầu tiên của Vệ không thể tính được là công việc gì. Vì anh tự bắt mình làm nhiều việc một lúc để kiếm tiền: Buôn củi, buôn phế liệu, buôn hàng tạp hoá, ớt, lạc, khoai sắn. Chỉ cần thứ nào có lãi là làm, lãi một ngàn cũng làm, vài ngàn càng phải làm, lãi đồng nào sau khi bóp mồm bóp miệng ăn đói mặc rách cho cả hai cha con, Vệ dồn hết vào vốn. Vốn dâng lên được vài chục ngàn thôi anh đã mừng hú. Ngày đó, thôn anh, xã anh chưa có điện lưới. Anh mua ngay cái máy phát điện đặt trong nhà, thắp sáng cho cả xóm, thu tiền điện hẳn hoi và coi như xóm anh có điện đầu tiên trong xã. Hơn thế, anh lại mua ti vi, đầu video, rồi thuê phim về chiếu bán vé hẳn hoi. Tối nào nhà anh cũng đông nghịt người xem phim. Anh lại bán kèm thêm cà phê, thuốc, rượu, bia, kẹo bánh. Thế là lại có tiền. Anh Vệ nhìn tôi cười:” Làm loăng quăng rứa thôi nhưng tôi tiết kiệm từng đồng, đêm mô cũng đếm tiền, đêm mô cũng sung sướng vì đồng vốn cứ cao dần, cao dần, quay qua quay về trong nhà bắt đầu có tiền triệu. Tức là đời tui đã sang giai đoạn 2 từ khi nào không biết. Dù vẫn làm ăn vô cùng gian nan nhưng bụng đã no anh ạ”.

Cuối năm 1995, anh Vệ cùng đứa con trai ra Vinh, vào trung tâm chỉnh hình, mong mỏi có được một đôi tay nhân tạo. May mắn, đúng dịp đó, anh gặp được một tổ chức nhân đạo của Mỹ đang có mặt tại trung tâm chỉnh hình này và họ đã lắp cho anh đôi tay sắt do chính người Mỹ chế tạo. Đây là một đôi tay sắt có thể cử động được nhờ việc xúc tiếp với các cơ của bắp tay cụt. Tuy nhiên, để đôi tay này hoạt động theo ý muốn, người sử dụng phải có một ý chí tập luyện kiên cường. Anh Vệ nói:” Hồi đó ra ở cả tháng, hai cha con hết tiền. Tui chờ cho đến cuối giờ ăn ở bếp tập đoàn, tui nói với cô cấp dưỡng, hãy dồn tất cả cơm thừa ở các mâm cho cha con tui ăn vì cha con tui không có tiền nữa. Cô cấp dưỡng thương quá, báo cáo lên Ban giám đốc Trung tâm. Các anh ấy giúp cha con tui mỳ tôm, cả tiền, để ở thêm, nhằm bảo đảm cho người Mỹ lắp xong hai cánh tay  cho tui và ổn định chắc chắn trước khi về”. Với hai cánh tay sắt mới, Vệ về. Hàng tháng trời Vệ  bắt đầu tập luyện. Nhiều đêm, chỉ để thành thục một động tác cầm cốc nước thôi, Vệ phải tập hàng trăm hàng ngàn lần. Không biết bao nhiêu ly nước, bao nhiêu bát ăn cơm đã vỡ. Không biết bao nhiêu đêm Vệ nhẫn nại thức trắng chỉ để tập một cách thành thục những động tác mà ngay cả đứa bé con năm ba tháng tuổi cũng đã thành thục. Bây giờ thì Vệ đang biểu diễn cho tôi xem những cử động của đôi tay sắt mà nếu không để ý, cứ tưởng như tay anh đang lành lặn: viết, ký, pha trà rót nước, gọi điện thoại, mang cởi áo, điều khiển điện…Với đôi tay sắt thần kỳ ấy, Vệ đã một phần trở lại người bình thường và bắt đầu thực hiện những mơ ước lớn hơn: làm giàu.

Vệ nhớ lại:” Tui nhớ là công việc thắng lợi trong làm ăn đầu tiên  là việc tui quyết định mua xe công nông. Ngày đó ở địa phương này không ai có xe công nông. Trong khi nhu cầu vận chuyển cát, sạn, xi măng, sắt thép rất lớn. Tui vay mượn tiền mua xe. Anh biết không, xe của tui hoạt động hết công suất. Tiền thu vô nhiều lắm, sướng lắm. Chuyến năm ba chục ngàn thế thôi nhưng mỗi ngày hàng chục chuyến, chạy cả tháng, chạy quanh năm, tự dưng có hàng chục triệu trong túi lúc nào không hay anh ạ. Rồi bà con học tui, nhà nhà đua nhau mua  xe công nông. Khi đó thì tui lại chuyển hướng. Anh biết vì răng không? Vì có nhiều xe như rứa thì thế nào cũng phải hỏng hóc. Tui mở xưởng sửa chữa xe công nông. Tui đi tìm thợ giỏi về, trả lương cao, thuê thêm công nhân. Tui tính đúng. Xưởng tui khi nào cũng ngập việc. Công việc sửa chữa, thay thế phụ tùng lãi lắm. Sau đó nữa, tui tiến thêm một bước mới, mua sắm phụ tùng, máy, rồi gò, hàn, lắp ráp luôn xe công nông để bán, giá rẻ hơn thị trường hàng triệu bạc, lại chắc hơn, lại tự tui bảo hành miễn phí, bà con ai lại không mua. Xe tui xuất xưởng nhiều lắm, nhớ không xuể, mỗi chiếc lãi ròng hàng triệu bạc, lại nuôi được hàng chục công nhân, mỗi tháng họ được nhận lương từ 800 đến hơn 1 triệu đồng. Xưởng sửa chữa, lắp ráp xe công nông mang tên Đức Vệ ra đời từ đó đến nay và làm ăn ổn định anh ạ. Tôi bỗng thành ông chủ. Răng nữa? Thì mình là chủ một xưởng, có hàng chục công nhân. Có vốn, có kinh nghiệm, tui tiếp tục mở rộng hoạt động của mình: nhận thầu các công trình nhỏ, nhận cung cấp nguyên vật liệu tới chân các công trình, nhận bao thầu nhân công lao động cho các nhà thầu….Tôi bây giờ không phải lăn lộn như trước nữa mà chỉ bằng điện thoại liên hệ, rồi tính toán, rồi tổ chức sản xuất, tổ chức làm ăn cho anh em. Rứa là đời tui chuyển sang giai đoạn 4, nghĩa là chỉ ngồi, tính toán, chỉ huy bằng miệng, nhàn nhã, không phải đội nắng dầm mưa, thong dong mà lại bắt đầu thu nhập cao, nếu so với trong xã, thì bà con vẫn nói tui giàu. Quê tui, có vài trăm triệu bạc trong vốn liếng, tài sản là giàu rồi đó anh”.


” Nói rứa thì ai không nói được phải không anh? Nhưng với tui, để có được cái người đời gọi là tổ ấm: một vợ, một chồng, một con…như bây chừ, tui phải qua biết bao cay cực”. Tháng 2 năm nay, anh Vệ cưới cô Nguyễn Thị Thu Hà làm vợ. Nhà cô Hà bên kia đèo Ngang, thuộc xã Kỳ Nam, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Hà rất xinh gái. Nghe tôi khen, Vệ nói:” Anh coi, cái thân què cụt như em mà đêm mô cũng thuê xe ôm vượt đèo Ngang, vô nhà Hà chơi hết. Cưa kéo cả năm trời mới được cô ấy đồng ý làm vợ đó anh ạ. Mà cũng đúng. Con gái người ta phơi phới như rứa, lại có thằng què cụt đến cưa, họ chưa đuổi ra khỏi nhà là may lại còn cho cưới làm vợ thì phúc đời tui quá. Hà vợ em rất hiền, đảm đang. Có vợ, em khoẻ hẳn ra. Bây giờ, em chỉ lo làm ăn nữa thôi, mọi chuyện ở nhà cô ấy cáng đáng được hết”. Hà bẽn lẽn kể:” Nhà em nói thiệt. Mấy đứa bạn của nhà  em  nghe tin em yêu anh Vệ, nói vào nói ra ghê lắm. Nhưng nhà em thương anh ấy. Nhà em lấy thôi. Ông bà mình nói, yêu nhau tam tứ núi cũng trèo. Em thì nói, yêu nhau mất cả tam tứ chi cũng lấy. Miễn là yêu nhau anh hè? Không yêu nhau thì lành lặn chân tay cũng nỏ sống với  nhau được mô anh hè? “. Tôi mừng cho Vệ. Vệ ao ước:” Bây giờ, có vợ rồi, em mới ao ước, nếu em có ai tài trợ cho khoảng 200 triệu, em sẽ mở hẳn một xưởng học nghề, day nghề cho anh em thương tật, cho các cháu mồ côi, em sẽ tự dạy, tự nuôi, làm được rứa thì cứu được nhiều người nghèo khổ vì hoàn cảnh thiệt thòi lắm anh ạ. Mấy năm qua, em cũng đóng góp  giúp đỡ được nhiều người lắm. Năm nào em cũng tặng tiền, tặng quà cho các cháu ở lớp tình thương. Mấy cô nói, anh què cụt, thương tật rứa còn tặng các cháu chi nữa. Tui nói, anh thương tật đi giúp đỡ người thương tật mới hay chớ”. Tôi hỏi Vệ:” Từ bữa đó đến nay, chị ấy có về không? Có gặp con không? Có nói chuyện với anh không? Có tỏ ra ân hận hay hối lỗi không?” Nhưng anh Vệ tránh câu trả lời.

   Thằng cu con ” bí mật” kéo tay tôi ra đường, nó chỉ tay về phía cuối dốc:” Nhà mẹ kia kìa…Mẹ ở một mình thôi chú ạ…Nhưng mẹ không nhớ đến con, không hỏi chi con hết nên con cũng không thèm đến chơi. Cần chi đến chơi chú hè?”.

   Hoá ra, cuộc đời không ai muốn nhưng nó lại vẫn theo quy luật nhân quả thôi. Trong khi anh Vệ bằng nghị lực sống, bằng niềm tin sống, đã làm nên huyền thoại đẹp vô cùng để khắc dấu ấn về chân dung một con người quả cảm thì vợ anh, người vợ bạc tình ấy tưởng rồi sẽ tìm kiếm được một thiên đường hạnh phúc nhưng hoá  ra, sau 10 năm bươn chãi khắp nơi lại phải về cái xóm nhà tranh nghèo túng, thui thủi một mình.

    Thằng con trai anh Vệ lao vào:” Đố chú viết thi với ba cháu”. Tôi ngớ ra. ” Thi viết a?- Tôi hỏi- Thi thì thi, chú sợ gì nào”. Thằng bé cười tít mắt. Nó đặt trước mặt tôi mảnh giấy, cái bút, lại đặt trước mặt anh Vệ mảnh giấy, cái bút. Nó nói to:” Chú nhà báo và ba Vệ cầm bút lên. Bắt đầu thi. Nghe con đọc xong câu này thì viết ngay coi ai nhanh nghe chưa? Câu thơ ông nội con vẫn hay ngâm đây này: Đánh cho thằng Nguỵ phải nhào. Đánh cho thằng Mỹ hồng hào phải thua. Một. Hai. Ba…”. Kết quả, tôi viết thua anh Vệ. Thằng cu con đắc thắng vỗ tay đôm đốp. Anh Vệ và chị Hà cũng vỗ tay cười. Trong tiếng vỗ tay ấy, tôi nghe âm vang tiếng vỗ của đôi tay bằng sắt.